GIẢI MÃ: TẠI SAO NGƯỜI LUYỆN KHÍ THÀNH TỰU LẠI ÍT CƯỜI?

​Trong quan điểm thông thường, người ta hay gắn nụ cười với sự hạnh phúc. Nhưng với những người đi sâu vào luyện khí và tu dưỡng nội tâm, họ lại có một cảm nhận rất khác: Nụ cười không phải là thước đo duy nhất của niềm vui. Thậm chí, khi bên trong càng đủ đầy, gương mặt họ lại càng có xu hướng trở về trạng thái phẳng lặng.

​1. Khi niềm vui không còn đến từ bên ngoài

​Người bình thường hay cười nói náo nhiệt vì họ cần sự kích thích từ ngoại cảnh để thấy mình đang vui. Nhưng khi một người luyện khí đã thành tựu, họ cảm nhận được một loại hạnh phúc tự thân, gọi là Nội hỷ.

​Cái vui này nó bền bỉ, êm đềm như dòng nước chảy xuôi, không cần phải hò hét hay cười lớn để chứng minh. Khi bên trong đã “ấm”, người ta không còn nhu cầu đi tìm ánh lửa ở bên ngoài. Gương mặt họ lúc này thường ở trạng thái thư giãn tuyệt đối, một nụ cười hàm tiếu rất nhẹ hoặc chỉ là ánh mắt lấp lánh – đó là cách họ bảo toàn năng lượng (khí) tốt nhất.

​2. Sự phản kháng của cơ thể trước những nụ cười “diễn”

​Có một trải nghiệm mà chỉ những người thực sự quan sát thân tâm mới nhận ra: Đó là cảm giác khó chịu khi phải cười gượng.

​Khi tâm bạn không muốn cười mà vì phép lịch sự bạn cố “nặn” ra biểu cảm, các nhóm cơ mặt sẽ bị co rúm một cách cưỡng ép. Với người tập khí công có thành tựu, họ có hệ thần kinh nhạy cảm và khí đã thông, sự xung đột này gây ra cảm giác co căng, bứt rứt ngay tại vùng mặt và cổ. Đó là tín hiệu cho thấy dòng năng lượng đang bị nghẽn lại, người ta thường cảm thấy khó chịu. Và sau những tiếng cười gượng ấy là khoảng trống rỗng thiếu hụt bên trong..

​3. Nụ cười rực rỡ và khoảng trống cô đơn

​Đôi khi, những nụ cười quá rạng rỡ ở đám đông lại là chiếc mặt nạ để che đậy sự trống trải bên trong. Càng cô đơn, người ta càng có xu hướng cười nói nhiều hơn để lấp đầy khoảng trống, để được thấy mình vẫn thuộc về một nơi nào đó. ​Ngược lại, người luyện khí có thành tựu về “nội lực” thì khác. Họ không cần phải chứng minh mình ổn với bất kỳ ai. Họ thà giữ một gương mặt tĩnh lặng nhưng chân thật, còn hơn là một nụ cười tươi tắn nhưng đầy xã giao giả tạo. Họ đã học được cách làm bạn với chính mình, nên sự im lặng của họ cũng mang đầy sức nặng và sự bình an.

Nếu bạn thấy mình dạo này ít cười hơn, ít mặn mà với những cuộc vui ồn ào hơn, thì cũng đừng lo lắng. Có thể là vì bạn đang bắt đầu tìm thấy “vương quốc” của riêng mình.

​Hạnh phúc thực sự không nằm ở việc bạn cười bao nhiêu lần một ngày, mà nằm ở chỗ bạn có thể ngồi yên một mình, hơi thở nhẹ nhàng, cơ mặt thư giãn mà vẫn cảm thấy lòng mình tràn đầy sự sống. Khi nội tâm đủ đầy, sự tĩnh lặng chính là nụ cười đẹp nhất.

Khí Công Nhất Nam – Trần Bình cẩn bút

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *