7 NĂM KHÍ CÔNG VIỆT CỔ NHẤT NAM (2/4/2019 – 2/4/2026).HÀNH TRÌNH TÌM VỀ CỘI NGUỒN SỨC MẠNH VIỆT

​Kính thưa các quý Thầy, quý cộng sự, quý học viên khí công và những người bạn tâm giao!

​Ngày mùng 2 tháng 4 năm 2019, tôi đặt những viên gạch đầu tiên cho Trung tâm Khí công Việt cổ Nhất Nam. Ngày mai, mùng 2 tháng 4 năm 2026, nhìn lại hành trình 7 năm qua, trong lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả — một chút tự hào, bồi hồi, xúc động, và trên hết là lòng biết ơn sâu sắc.

​Khi bắt đầu, tôi chỉ có một niềm tin đau đáu: Người Việt mình có những báu vật của cha ông để lại, tại sao chúng ta không gìn giữ và phát huy? Khí công không chỉ là việc điều hòa hơi thở hay luyện tập cơ bắp. Với tôi, mỗi động tác, mỗi phép dẫn khí đều là sự kết nối vô hình với linh hồn dân tộc, là tinh hoa mà tổ tiên đã đúc kết qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước.

​7 năm qua, buồn vui nghề nghiệp có đủ. Có những ngày đầu vắng lặng, tôi tự hỏi liệu hướng đi của mình có quá đơn độc? Có những lúc trăn trở làm sao để diễn đạt những triết lý cổ xưa bằng ngôn ngữ hiện đại để người trẻ cũng có thể chạm tới. Nhưng rồi, nhìn thấy những học viên từ chỗ bệnh tật yếu ớt trở nên khỏe mạnh tinh anh, từ tâm hồn xao động trở nên bình an, tôi hiểu rằng mình đang đi đúng hướng. Đó không chỉ là dạy tập luyện, mà là đang khơi dậy dòng máu Lạc Hồng, khơi dậy bản sắc văn hóa Việt trong mỗi con người.

​Nhất Nam — cái tên nói lên tất cả. Đó là tinh thần của người phương Nam, là sự kiên cường, bất khuất nhưng cũng vô cùng linh hoạt, uyển chuyển. Chúng ta luyện Khí công Việt cổ không chỉ để khỏe mạnh, mà để nhắc nhở bản thân về cội nguồn, về lòng tự tôn dân tộc. Từng nhịp thở hôm nay chính là sự kế thừa tâm huyết của các bậc tiền nhân.

​7 năm, một hành trình không chỉ có hoa hồng. Chúng ta đã cùng nhau đi qua nhiều chông gai thử thách – những mùa dịch bệnh Covid kéo dài, khi cánh cửa trung tâm nhiều lần phải đóng lại nhưng nhịp thở thì không được phép đứt quãng. Tôi nhớ những buổi dạy online qua màn hình nhỏ, dù ngăn cách về không gian nhưng “khí” vẫn thông, tâm vẫn hướng về nhau.

​Rồi cả những lúc nghề nghiệp gian truân, những lời hoài nghi, những rào cản vô hình… Nhưng chính trong những lúc khó khăn, tinh thần Nhất Nam lại bừng sáng. Đó là tinh thần của sự kiên định, là bản lĩnh của cha ông ta từ nghìn đời nay: Càng áp lực, khí càng tinh; càng gian nan, tâm càng vững. Con thuyền khí công Việt vẫn quyết ra biển lớn.

​Đến hôm nay, từ lớp học chỉ có một học viên duy nhất, chúng ta đã trở thành một gia đình lớn đông vui, rộn rã tiếng cười và hơi thở khỏe khoắn. Nhìn những gương mặt rạng rỡ của các bác, các cô chú, các bạn trẻ mỗi buổi tập, tôi hiểu rằng mình không hề đơn độc. Chúng ta đang cùng nhau giữ gìn “quốc hồn quốc túy”, đưa những giá trị văn hóa dân tộc, những phép dưỡng sinh của tổ tiên trở thành mạch máu chảy trong đời sống hiện đại.

​Khí công Việt cổ không chỉ là để chữa thân bệnh, mà là để tìm về Cội Nguồn. Mỗi lần chúng ta điều khí, là một lần chúng ta giao thoa với linh khí của đất trời, là một lần tri ân công đức của tiền nhân đã để lại kho tàng vô giá này.

​7 năm – một chặng đường đủ để khẳng định vị thế, nhưng cũng chỉ là bắt đầu cho một tầm nhìn xa hơn. Cảm ơn những ngày gian khó. Cảm ơn sự tin yêu của quý vị!

​Kính chúc toàn thể đồng môn khí công thân tâm an lạc, khí lực dồi dào. Hãy cùng tôi viết tiếp chương mới cho Khí công Việt cổ Nhất Nam bằng tất cả niềm tự hào dân tộc!

​Trân trọng và Biết ơn

Trần Bình

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *