GIẢI MÃ LINH VẬT NGHÊ VIỆT DƯỚI GÓC NHÌN KHÍ CÔNG

​Nếu Sư tử đá Trung Hoa là biểu tượng của quyền lực cung đình xa hoa, dữ tợn, thì con Nghê lại là câu chuyện hoàn toàn khác của tâm hồn Việt. Nghê không “thuần chủng”, Nghê là một sự kết hợp đầy nhân văn: Thân xác của loài sư tử uy nghiêm nhưng tâm hồn lại là chú chó đá hiền lành, trung thành. Nghê Việt có những nét đặc trưng riêng biệt như thân hình thon gọn, bờm xoắn, tai vểnh, khác hoàn toàn với sư tử đá của các nền văn hóa khác. Nghê không cần nanh dài, vuốt nhọn hướng ra ngoài. Sự uy nghiêm của Nghê là “Uy nhi bất mãnh” (Uy nghi nhưng không hung dữ). Đây là tầng thứ cao nhất của uy quyền: khiến người ta kính sợ bằng đức độ và nội lực, chứ không phải bằng sự sợ hãi đơn thuần.

​Dưới lăng kính của người tập Khí công, con Nghê chính là hình ảnh sống động của một hành giả đã đạt đến độ “chín” về công phu, bởi một lẽ: “Nội lực càng sâu, diện mạo càng hòa.”

​1. Sự bình dân làm nên nét cao quý

​Khác với vẻ ngoài đe dọa, cơ bắp cuồn cuộn của sư tử ngoại lai, con Nghê Việt có phần nhỏ nhắn, thanh thoát và cực kỳ gần gũi. Nó mang cái oai của sư tử nhưng lại giữ cái nết gác cổng, canh nhà của loài chó.

​Trong Khí công, đây chính là trạng thái “Trung dung”. Không cần phô trương thanh thế, không cần gồng mình hăm dọa. Người tập khí công khi đã luyện đến tầng sâu, khí huyết đủ đầy thì cái tôi (Ego) tự khắc hạ xuống. Họ trở nên hiền hòa, bình dị như con Nghê gác cổng làng, nhưng bên trong là một luồng sinh khí luân chuyển không ngừng, sẵn sàng bảo vệ và hóa giải mọi tà khí.

​2. “Thấu thị” bằng đôi mắt điềm tĩnh

​Điểm đặc biệt nhất của Nghê là đôi mắt lồi to và nụ cười mỉm hóm hỉnh. Nghê không nhìn đời bằng sự giận dữ, Nghê nhìn đời bằng sự Thấu thị. ​Khi bạn luyện khí đến mức tâm trí đạt độ cực tĩnh, bạn sẽ nhìn thấu được bản chất của sự vật mà không bị vẻ ngoài đánh lừa. Nghê đứng đó, soi xét lòng người, phân định thiện ác không phải bằng nanh vuốt mà bằng cái “thần” tự tại. Một cao thủ khí công thực thụ cũng vậy: mắt đủ sáng để nhìn rõ thị phi, thân đủ tĩnh để đứng ngoài vòng tranh đoạt. Chính cái sự “Hòa” trong diện mạo đó mới là đỉnh cao của một nội công thâm hậu.

​3. Hiền hòa từ sự tự tin vào nội lực

​Tại sao Nghê lại hiền? Bởi vì Nghê đủ. Khi một người đã tích tụ đủ năng lượng Khí Và Thần, họ không còn nhu cầu phải tỏ ra nguy hiểm để dọa nạt ai nữa.

​Sư tử đá giống như một người mới tập võ, luôn muốn thể hiện sức mạnh cơ bắp. Còn Nghê là biểu tượng của sự bảo hộ âm thầm. Nghê xuất hiện từ cung điện đến cổng làng, từ đỉnh trầm đến bậc thềm nhà. Ở đâu Nghê cũng mang lại cảm giác an tâm, tin cậy. Đó chính là cái “uy trong nhu” mà người tập khí công luôn hướng tới: Ngoại mềm mại như bông, nội cứng rắn như thép.

Lời kết: Yêu con Nghê là yêu cái chất dân dã, thông tuệ của cha ông. Cái chất ấy thấm đượm trong dáng hình khiêm nhường, nơi mà sự oai nghiêm của sư tử được ‘hóa thân’ vào lòng trung thành của loài chó đá thân thuộc ven làng.. ​Sự thông tuệ của người Việt xưa nằm chính ở chỗ không mượn sự dữ tợn để phô diễn sức mạnh. Thay vào đó, họ gửi gắm vào Nghê một triết lý nhân sinh sâu sắc: Nội lực càng sâu, diện mạo càng Hòa. Con Nghê đứng đó, giữa nắng mưa đình chùa, miếu mạo, mang theo thần thái của một hành giả đã thấu thị nhân gian. ​Chính trong cái vẻ ‘Hòa’ ấy, một sự Uy Nghiêm đặc biệt lại càng trở nên sâu sắc. Khi nội tâm đủ đầy và khí chất đạt đến độ chín, sự Uy Nghiêm sẽ tự thân toát ra một cách tự nhiên nhất, vững chãi nhất. Nó không cần đến nanh vuốt dữ tợn hay vẻ ngoài hăm dọa để thị uy, mà vẫn khiến kẻ ác phải kiêng dè, người thiện thấy an lòng. Đó chính là cái ‘Uy’ của bản lĩnh, của sự tự tin vào sức mạnh nội tại – một nét đẹp rất Việt Nam

Khí Công Nhất Nam – Trần Bình cẩn bút

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *